Hát bội ở Quảng Nam


Hoàng Châu Ký

Ngành hát bội ở Quảng Nam có một huyền thoại như sau:
Làng Mỹ Lưu ở đầu nguồn sông Thu Bồn có một gánh hát nổi tiếng. Mùa đông nọ có cơn lụt lớn tràn qua làng này và cuốn trôi cái trống nhạc của gánh hát ấy. Cái trống trôi dạt vào làng này rồi lại trôi dạt vào làng khác, cuối cùng dạt vào phố Hội An rồi ra biển. Từ đó gánh hát ở Mỹ Lưu không tồn tại nữa và những nơi mà chiếc trống ấy dạt vào chốc lát lại dần dần hình thành và phát triển phong trào biểu diễn nghệ thuật tuồng.

Bóc cái vỏ huyền thoại đi, ta có thể nhận thức rằng nội dung câu chuyện đó phản ánh tình hình Hát Bội ở Quảng Nam xuất phát ở miền Trung Du, bán sơn địa rồi lan dần ra các huyện đồng bằng, trước hết là các vùng có thuận lợi về giao thông đường bộ.

Theo tư liệu mà ta có đến nay thì hai cái “nôi” của Hát Bội Quảng Nam là hàng Khánh Thọ ở Tam Kỳ và làng Đức Giáo ở Quế Sơn. Một bia đá ở Khánh Thọ ghi rằng khánh thành cái đình làng này vào thời Thiệu Trị, có tổ chức Hát Bội. Như thế có nghĩa là nghệ thuật này đã có mặt ở vùng đó từ trước khá lâu, đến lúc ấy đã hoàn chỉnh ở mức độ nhất định.

Làng Đức Giáo thì có lý tưởng, có bộ đinh nhưng không có bộ điền, ở ngụ làng khác thuộc xã Quế Hiệp hiện nay. Nhân dân ở vùng đó có truyền tụng câu sau đây: “Đức giáo vô địa lập chùy, dĩ xướng ca ví nghệ” (1). Làng này có bốn tộc, lần lượt người của mỗi tộc thay nhau làm lý trưởng và ai làm lý tưởng thì kiêm luôn chức vụ bầu gánh Hát Bội.

Khi nghệ thuật đã phát triển khắp tỉnh thì chia làm hai chí lưu gọi “Tuồng Đàng Bộ” và “Tuồng Đàng Nước”.

Nhiều nơi vào các dịp Xuân Kỳ thu tế thì thường rước các gánh hát Đàng bộ đến diễn, cho rằng tuồng Đàng bộ có nhiều âm thức. Nhưng vào những dịp vui lại rước các gánh tuồng Đàng nước... cho rằng những gánh này hát hay, phục trang đẹp.

Chúng ta hiểu rằng quan niệm “Âm đức” nói trên có nghĩa là tuồng Đàng bộ thời ấy diễn chơn chất, giữ truyền thống xưa, không có cải cách.
Tuồng Đàng nước do giao lưu nhiều nên có những cải cách trên cơ sở kế thừa truyền thống. Nói cách khác là tuồng Đàng nước phát triển theo đúng quy luật khách quan của nghệ thuật một cách tự phát.

Ta vừa nói về lịch sử, xin thêm rằng người được phong chức vụ chánh quản ca đầu tiên là ông Quản Lan, một nghệ sĩ lỗi lạc ở Tam Kỳ. Trường hát đầu tiên ở tỉnh cũng ở Tam Kỳ, do chính ông Quản Lan xây dựng, trước lợp tranh sau lợp ngói. (Trước đây gọi trường hát là rạp được xây dựng cố định, gọi rạp là dựng tạm để diễn một đợt nào đó rồi phá dỡ).
Hiện nay ta chưa xác định được sự phân lưu nói trên diễn ra từ lúc nào, nhưng chắc chắn là tình hình này diễn ra một cách tiệm tiến lâu ngày, rồi dần dần hình thành rõ nét. ta biết rằng ông Quản Lan, ông Cửu Vị (thân sinh ông Chánh Thẩm) là người quê Tam Kỳ đã biểu diễn thao phong cách tuồng Đàng nước. Ông Thập Quảng, thân sinh ông Đội Tảo, quê Điện Bàn nhưng lên hoạt động nghệ thuật ở Bàn Toa (trước thuộc Duy Xuyên nay thuộc Đại Lộc) tất nhiên là thuộc dòng Đàng nước. Trước các vị vừa kể còn có hai nghệ sĩ nổi tiếng là ông Nhun Đa ở Quế Sơn thuộc tuồng Đàng bộ và ông Nhun Nguyên ở Điện Bàn thuộc tuồng Đàng nước lại rất thân nhau, thường diễn chung với nhau. Khi hai vị ra diễn chầu ở Huế, được vua Thành Thái rất khen và khẩu phong ông Nhun Đa ở “thế thượng vô song” và ông Nhun Nguyên là “nhân gian đệ nhất”. Thành Thái rất am hiểu nghệ thuật, đánh trống chiến rất sắc sảo, từng tự hào mình là người đánh trống, điều khiển dàn nhạc tuồng hay nhất (Trong dàn nhạc tuồng trống chiến là nhạc cụ đóng vai trò chỉ đạo như người nhạc trưởng vậy). Tất nhiên vị vua nghệ thuật này đã từng xem bao nghệ sĩ tài danh về kinh đô diễn, vậy mà ông ta khen hai nghệ sĩ Quảng Nam này bằng hai danh hiệu cao quý như thế thì nhất định là hai nghệ sĩ này có thực tài lỗi lạc.

~~0~~

Năm 1912 cụ Nguyễn Hiển Dĩnh xin về hưu non ở tuổi 53 sau gần 30 năm đi làm quan và ngày càng hiểu rõ nỗi đau đời, càng chán chường với con đường quan lại bù nhìn.

Câu đối cụ treo trước nhà khi về hưu có nội dung tự phê phán mình, đồng thời cũng là ném cái nhìn khái quát về đội ngũ quan trường lúc ấy.

“Gần 30 năm từ phủ, huyện đến tỉnh đường, theo đòi về Bộ ít lâu, gẫm lại có gì đâu, thói yêu ma quỉ quái kiêu nhân, mặt mày bơm bãi”
(Trích vế đầu)

Vừa về hưu thì xây dựng trường hát ngay ở quê mình, làng An Quán (nay thuộc Điện Phương), tập trung các nghệ sĩ, lại sinh trưởng ở đất tuồng Quảng Nam, nên từ tuổi trẻ đã yêu nghệ thuật này, đã biết hát ít nhiều rồi. Chẳng thế mà khi làm tri huyện Hà Đông (Tam Kỳ), hàng ngày buổi sáng ra công trường, ông cho lính lệ sắp hàng hai bên, ông ngồi vào ghế giữa hát khách một câu, rồi nói lối xưng danh:

“Quyền tri huyện Hà Đông
Ngã danh xưng Hiển Dĩnh”

Sau đó mới chính thức làm việc hành chính.

Hành động trên của ông lúc đầu làm cho người ta ngạc nhiên, buồn cười, nhưng sau lại thấy vui, bảo nhau đây là ông quan đặc biệt.

Phải chăng, mới qua mấy năm làm quan, ông đã cảm thấy, tuy chưa thực sâu sắc, rằng làm quan thời ông chẳng qua cũng như vua quan Hát Bội. Về sau khi đã khá thấm thía cuộc đời làm quan dưới triều đình nhà Nguyễn mạt thời, ông viết một câu cay đắng hơn.

“Bị gậy ăn mày, võng lọng quan”

Quan cũng là ăn mày, ăn xin thực dân Pháp, ví như chúng ta biết từ năm 1898, triều đình Huế không còn ngân khố hoàng gia, hàng năm được toàn quyền Đông Dương cấp phát ngân sách, trong đó có lương của vua và quan lại các cấp.

Càng chán chốn quan trường, bất mãn với thuộc, tuy vậy vẫn lại phải tiếp tục ở chốn quan trường, Nguyễn Hiển Dĩnh càng thiết tha với nghệ thuật, đến đâu ông cũng quan hệ giao du với nghệ sĩ hát bội. Ở Quảng Ngãi, ở Thanh Hóa, rồi Quảng Trị. Riêng khi làm tuần vũ Quảng Trị, ông sử dụng biên chế lính lệ và lính khố lục để thành lập một đoàn tuồng, đồng thời cho lấy gỗ để xây dựng một trường hát. Triều đình Huế đã hạch tội ông về việc trên và giáng hai cấp quan, buộc về Huế làm thị lang Bộ Lễ. Đối với ông, đây là dịp tốt để ông quan hệ giao lưu mật thiết với các nghệ sĩ tài hoa ở thự Thanh Bình vốn là cơ quan trực thuộc Bộ Lễ. Ông xem họ diễn, họ hát, họ dạy cho lớp đồng ấu, trau dồi với họ về tuồng tích, về diễn xuất để bồi dưỡng thêm tri thức nghệ thuật của mình.

Sau mấy năm, được phục chức và vào làm Tuần vũ Khánh Hòa, ngay lúc mới đến ông đã tỏ ý “cứng đầu” với tên công sứ Pháp ở tỉnh này, cũng như khi ở Quảng Trị ông cũng rất “cứng đầu” với tên công sứ Pháp ở tỉnh đó, đã từng nổi cơn lôi đình với nhau khi tên công sứ này buộc ông làm án một người mà ông cho là vô tội.

Ở Khánh Hòa, ông lại kiên quyết không ký vào một văn bản do tòa công sứ quyết định tăng một số ngạch thuế gián thu tại một buổi hiệp thương định kỳ (2). Tên công sứ nổi nóng, to tiếng với ông, ông quát lại, tên công sứ đưa tay vớ cây ba toong, ông đứng dậy xách ghế lên tay. Quan viên chức hai bên đứng ra can, đưa ông lên xe về tỉnh đường (3).

Sau vụ này, được biết tòa Khâm sứ Trung Kỳ ở Huế có văn bản khiển trách tên công sứ ấy, nhưng Bộ Lại lại có văn thư khuyên ông Dĩnh đến xin lỗi tên công xứ cho mối quan hệ được em thắm. Được văn thư trên, thay vì một tờ trình kể qua công tích của mình và nêu lý do xin về hưu. Ông Dĩnh chỉ gởi về Bộ Lại một lá đơn vỏn vẹn gồm có 8 chữ “Tùng sự du cữu, thính hứa hồi hưu” (Làm việc đã vậy xin cho về hưu). Bộ Lại, thay mặt cho triều đình, thay vì một văn bản có nội dung ủy lạo, khen công lao và thường là quyết định thăng một tước phẩm để cho về hưu, đã phúc đáp một văn bản gồm 5 chữ “giới nguyên hàm hồ quân” (Giữ hàm cũ về quê).

Kể hơi dài dòng về một số sự kiện lịch sử về ông Dĩnh để chứng tỏ rằng ông là người thẳng thắn, hơi ngang đối với cấp trên, có tư tưởng chống Pháp thương dân, rất yêu nghệ thuật Hát Bội. Vì thương dân nên nói chung ông là một vị quan liêm khiết. Chẳng thế mà khi về hưu chỉ có một nhà xây trên vườn rộng ở quê nhà và 3 mẫu đất không biết mua lúc nào ở Quảng Huế. Trong quá trình nghĩ hưu và xây dựng gánh hát An Quán, ông lại đã bán thục số ruộng đất nói trên. Do đó, về sau nghệ sĩ Nguyễn Lai, cháu gọi ông là bác ruột, cùng với nhà văn Tống Phước Phổ, cháu gọi ông bằng ông bên ngoại, mới tìm lại giấy tờ, tiếp tục đoạn mãi số ruộng này, lấy tiền thành lập gánh hát Tân Thành Ban. Như thế chúng ta cũng đã mô tả gọn tính cách Nguyễn Hiển Dĩnh.

Với tính cách ấy, tâm hồn ấy, Nguyễn Hiển Dĩnh đã làm nên một nghệ thuật lớn hơn gấp trăm lần, ngàn lần so với sự nghiệp hành chính của ông.

--------------------
(1)Làng Đức Giáo không có đất cắm dùi, lấy xướng ca làm nghề sinh sống.
(2)Lúc ấy mỗi tháng tổng đốc hay tuần vũ đến họp với cộng sự Pháp một lần để thông báo cho nhau về cộng tác mỗi bên và thỏa thuận những công tác sắp đến. Có khi cả hai bên cần ký chung một văn bản nào đó để thi hành. Cuộc họp này gọi là “hiệp thương”, gần như một buổi họp giao ban như ta gọi ngày nay.
(3)Tòa công sứ đóng ở Nha Trang. Tỉnh đường Khánh Hòa đóng ở huyện Diên Khánh
NLĐ)- Tối 8-5, gia đình ông Võ Văn Thành (xã Đại An, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) cho biết gia đình ông đã đưa thi thể con trai là Võ Văn Khánh (SN 1981) chết tại trụ sở Công an huyện Điện Bàn (Quảng Nam) về Đại Lộc vào lúc 6 giờ cùng ngày. Ngay hôm nay nhân dân Đại Lộc kéo xuống biểu tình ngay trước trụ sở Công An tại thị xã Điện Bàn, mọi người không còn sợ hãi vì được quỹ bảo vệ Công Lý từ hải ngoại giúp đỡ đền bù sinh mạng xứng đáng nếu có thương vong, cuộc biểu tình đang xảy ra lớn náo động cả thị xả Vĩnh Điện, tình Quảng Nam. Theo phản ánh của gia đình ông Thành, cách đây vài ngày, Khánh đi mô tô xuống Điện Bàn và bị CSGT ở đây bắt giữ xe vì không có giấy tờ xe và hẹn đến thứ sáu (ngày 7-5) Khánh trở lại để giải quyết. Sáng 7-5, Khánh đã đến trụ sở Công an huyện Điện Bàn theo hẹn. Đến 21 giờ cùng ngày, gia đình ông nhận được tin từ Công an huyện Điện Bàn cho biết Khánh đã treo cổ tự tử. Tuy nhiên, trên vùng mặt của Khánh bị trầy xước, sườn trái bị lún gãy nên gia đình ông nghi ngờ Khánh bị đánh. Tối cùng ngày, đại tá Phan Như Thạch, Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam, khẳng định việc Khánh chết tại trụ sở Công an huyện Điện Bàn là có thật. Khánh dùng dây treo cổ tự tử chứ không phải bị đánh. Đại tá Thạch cho biết thêm: Trong quá trình xử lý xe vi phạm, Công an huyện Điện Bàn đã phát hiện mô tô doKhánh sử dụng là xe đã được trình báo bị mất cắp. Tại Công an huyện Điện Bàn, Khánh thừa nhận biết là xe ăn cắp nhưng vẫn mua chứ Khánh không lấy cắp xe. Vì vậy,Công an huyện Điện Bàn quyết định tạm giữ Khánh để điều tra. Trong quá trình tạm giữ, Khánh đã dùng dây treo cổ tự tử. Trước đó, tối 7-5, VKSND, Công an tỉnh Quảng Nam và cán bộ pháp y của tỉnh đã khám nghiệm tử thi và kết luận Khánh chết do treo cổ. Ngay hôm nay nhân dân Đại Lộc kéo xuống biểu tình ngay trước trụ sở Công An tại thị xã Điện Bàn, mọi người không còn sợ hãi vì được quỹ bảo vệ Công Lý từ hải ngoại giúp đỡ đền bù sinh mạng xứng đáng nếu có thương vong, cuộc biểu tình đang xãy ra lớn náo động cả thị xả Vĩnh Điện, tình Quảng Nam. Nhân dân Đại Lộc đã từng đi tiên phong biểu tình chống sưu cao thuế nặng thời thực dân Pháp cai trị vào năm 1908 mở màng cho phong trào đấu tranh Dân Chủ của cụ Phan Châu Trinh thời điểm đó, có lẽ lịch sử tái diễn chăng? Nhân dân nổi dậy đánh và giết chết nhiều công an ác ôn. http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3385 Hà Tĩnh - Vì không chịu nổi sự áp bức của bọn công an, tay sai của đảng CSVN, nhân dân đã đánh trả bọn chó săn nầy một cách quyết liệt. Theo báo cáo của bộ công an thì chỉ tính riêng huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh, nhân dân đã đánh tàn phế trên 30 công an và giết chết 3 tên. Tên ác ôn công an trưởng thuộc xã Kỳ Xuân, Dương Xuân Phú đã bị nhân dân ném mìn tự chế vào nhà ngày 3 tháng 5 năm 2008. Một tên ác ôn khác là Phó chủ tịch kiêm Trưởng công an xã Kỳ Hoa bị nhân dân ném mìn vào nhà gây tử vong cùng với đứa con gái của hắn là Hoàng Thị Mai, vợ và đứa con trai của tên ác ôn nầy là Hoàng Thị Nhung và Hoàng Đình Tấn may mắn thoát chết nhưng bị thương nặng, tàn phế. Công an Trần Đức Lợi - Phó trưởng công an xã Kỳ Sơn - huyện Kỳ Anh bị nhân dân dùng xe đâm thẳng vào người hắn, kéo lê xác tên ác ôn nầy một đoạn trước khi hắn gặp Bác Hồ. Vào ngày 12-4-2008 tại xã Đậu Liêu, thị xã Hồng Lĩnh công an xã ác ôn Bùi An đã đến nhà dân khủng bố, vì bị ức chế, anh Thái Quốc Nhu đã dùng dao đâm tên công an Bùi An nầy nhiều nhát gây thương nặng và theo bác Hồ 2 ngày sau đó. Tên Công an ác ôn Lê Hữu Chiến - Công an xã Thạch Mỹ, huyện Lộc Hà đã bị nhân dân ném đá bể đầu và gãy xương sườn trong khi đó hai tên công an ác ôn khác là Trần Ngọc Quý - Công an thị trấn Kỳ Anh bị nhân dân đâm lòi mắt cùng với tên Trần Đình Hoán bị tạt axít vào mặt. Nhân Dân ta không thể chịu nổi bọn công an khủng bố, đàn áp ngày càng dã man nên đã nổi dậy, tìm cách phản kháng lại bọn nầy. Công an xã Kỳ Tiến tên là Nguyễn Văn Chuẩn vừa bị nhân dân đổ hóa chất vào giếng nhà hắn và đốt cháy chuồng bò trong khi đó tên công an Nguyễn Xuân Tào - Công an xã Kỳ Phong bị nhân dân đâm thủng bụng. Hiện tượng nhân dân nổi dậy phản kháng lại bọn công an ác ôn đã xảy ra nhiều nơi gây thiệt hại không ít cho bọn nầy như những vụ đốt nhà công an trưởng Xã Kỳ Phong Nguyễn Xuân Tào, dùng mìn ném vào nhà tên ác ôn công An Hoàng Đình Kỳ v.v... Nhân dân VN là một dân tộc hiếu hòa nhưng chắc chắn không thể sống chịu cảnh đàn áp dưới tay những con chó săn công an đảng CSVN. Cuộc nổi dậy của nhân dân gần đây nhắm vào những tên ác ôn công an cho thấy chế độ tàn ác CSVN đang tới thời kỳ dẫy chết. Khi người dân không còn sợ gì nữa thì họ sẽ tự tay dành lấy lại sự Tự Do, Dân Chủ mà đảng CSVN đang cướp của họ. Thu Hiền (Hà Nội) Vietland Staff Một công an viên bị giết dã man tại nhà Người dân xóm 2, xã Nghi Kim, TP Vinh (Nghệ An) mấy ngày nay đang bàn tán xôn xao về cái chết của ông Nguyễn Quốc Ngạn - công an viên của xóm - bởi một đòn đánh mạnh vào đầu và những nhát dao chí mạng. Hiện trường vụ án Sự việc xảy ra trước đó vào chiều ngày 17/8. Nghe tiếng tri hô, hàng xóm xung quanh đổ xô sang nhà ông Ngạn thì thấy ông Ngạn đã chết trên giường với nhiều vết đâm, đầu bị biến dạng bởi một đòn đập mạnh, máu chảy lênh láng. Thời điểm người dân phát hiện sự việc vào đầu giờ chiều nên phán đoán ban đầu là ông Ngạn bị giết trong khi đang nghỉ trưa. Ông Nguyễn Quốc Ngạn có vợ và 4 người con gái. Hiện ông đang giữ chức vụ công an viên kiêm xóm phó xóm 2, xã Nghi Kim. Sự việc đang được công an TP Vinh tiếp tục điều tra làm rõ. Theo VTC news Dân chúng nổi lên chém giết Công An VC 30.03.2010 4 công an bị chém, 1 tử nạn TT - Chiều 29-3, Công an tỉnh Đắk Nông cho biết cơ quan này đang truy bắt các đối tượng liên quan vụ chém các chiến sĩ Công an huyện Đắk G’Long tại xã Quảng Khê đêm 26-3 làm một chiến sĩ tử nạn, ba người khác trọng thương. Chiều qua, bác sĩ Nguyễn Văn Thích - phó giám đốc Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Nông - cho biết rạng sáng 27-3, khoa hồi sức cấp cứu của bệnh viện tiếp nhận bốn cán bộ Công an huyện Đắk G’Long bị thương, trong đó anh Nguyễn Hoàng Phương bị thương nặng nhất và đã chết khi chuyển đến Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). Các công an khác gồm Đặng Xuân Nghiệp, Nguyễn Quang Trung và Y Ban Niê đều bị đa chấn thương do chém. Theo lời kể của chị Nguyễn Thị Hường - nhân chứng chứng kiến trực tiếp vụ việc, một nhóm gồm sáu chiến sĩ công an mặc thường phục ghé đến quán cháo của chị (xã Quảng Khê) để ăn, lúc này trong quán có hai người đàn ông khác. Sau khi hai người này ăn xong thì nổ xe máy ra về. Thấy tiếng nẹt pô của hai vị khách gây ồn ào giữa đêm khuya, một chiến sĩ công an đứng dậy nhắc nhở. Lúc này các bên đã có lời qua tiếng lại nhưng do được nhiều người can ngăn nên mọi chuyện có vẻ êm xuôi. Tuy nhiên, một lát sau hai người đàn ông kéo thêm hai người khác nữa trở lại và một trong số bốn người bất ngờ lao vào dùng mã tấu chém tới tấp vào các công an (lúc này chỉ còn bốn người). Hiện một trong bốn côn đồ gây án đã ra đầu thú. THÁI BÁ DŨNG - LÊ BÌNH Hai người chết tại đồn công an HN Một số vụ liên quan cơ quan công an khiến người dân quan tâm Công an thành phố Hà Nội đang điều tra làm rõ vụ hai người tử vong tại cơ quan công an quận Hai Bà Trưng và quận Hà Đông. Hai vụ xảy ra cách nhau hai tháng, cả hai nạn nhân đều bị thương tích trước khi chết. Được biết Công an Hà Nội sẽ có báo cáo gửi các cơ quan chức năng và trả lời chính thức cho công luận trong tuần này. Vụ gần đây nhất xảy ra hồi tháng 01/2010 đã khiến bảy công an viên bị tạm đình chỉ công tác để điều tra. Trong vụ này, nạn nhân Nguyễn Quốc Bảo (trú tại phường Mai Động, quận Hoàng Mai) bị công an Hai Bà Trưng tạm giữ hành chính ngày 21/01/2010 vì mang theo người vũ khí thô sơ là một dao và một kéo. Rạng sáng 22/01, anh Bảo được đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong vì chấn thương sọ não trong khi tạm giữ ở cơ quan công an. Giám định pháp y cho thấy nạn nhân bị vỡ nền sọ và chấn động não, cũng như bị thương ở cổ tay và cổ chân cả hai bên. Vụ trước đó xảy ra hồi tháng 11 năm ngoái, nạn nhân là anh Nguyễn Mạnh Hùng. Người này cũng bị tạm giam tại công an Hà Đông vì hành vi trộm cắp. Sau một hôm bị tạm giữ, anh Hùng cũng được mang đi cấp cứu nhưng đã ngừng thở. Gia đình anh đã làm đơn khiếu nại đến các cơ quan chức năng, vì cho rằng nạn nhân có dấu hiệu bị nhục hình dẫn tới tử vong. Trên chân của anh Nguyễn Mạnh Hùng khi khám nghiệm tử thi người ta thấy nhiều vết bầm tím, phù nề. Bên cạnh những vụ chống lại người thi hành công vụ, các vụ cáo buộc bạo lực do công an, cảnh sát gây ra luôn thu hút sự chú ý của người dân. Đã có một số vụ công an đánh người, hay lạm dụng quyền hành nơi công cộng. Ném vỡ kính UBND quận, đâm thủng bụng bảo vệ 03/03/2010 13:36 (VTC News) - Sau khi lấy gạch ném vỡ kính phòng bảo vệ, bị nhân viên bảo vệ và quần chúng phát hiện truy đuổi, Lắm rút dao hăm doạ và chạy vào các quán ven đường lấy ly ném lại. » Chưa làm rể đã “khoắng” bò nhà bạn gái » Cô gái đồng tính đòi tình bằng hiện trường giả rùng rợn » Một kiểm lâm viên bị côn đồ truy sát trong đêm » Thách đánh nhau, mù mắt vì đạn hoa cải 8h20 ngày 28/2, đối tượng Trần Văn Lắm (sinh 1969, quê ở Bình Dương, sống lang thang tại TP.Hồ Chí Minh), đến cổng bảo vệ UBND quận 10 (số 474 đường 3/2, phường 14, quận 10) lấy trong túi xách ra 2 cục gạch ném vào cửa kính phòng bảo vệ làm cửa kính bị vỡ. Sau khi bị nhân viên bảo vệ và quần chúng phát hiện truy đuổi, Lắm rút dao hăm doạ và chạy vào các quán ven đường lấy ly ném lại. Khi chạy đến trước sân vận động Thống Nhất, phường 6, quận 10 Lắm bị lực lượng CA cùng dân phòng phường 6 và 7, quận 10 chặn bắt. Chống cự điên cuồng, Lắm dùng dao Thái Lan đâm trúng bụng một người gây thương tích nặng phải đưa đi cấp cứu. CA cùng dân phòng địa phương đã bắt giữ Lắm, thu 1 dao Thái Lan. Qua xác minh được biết, Lắm có tiền án 3 năm tù về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, bị CA quận 8 bắt ngày 04/02/2002. P.V.T