Ông Giá là Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư đầu tiên của Việt Nam
Một cựu bộ trưởng có tiếng ở Việt Nam đã lên tiếng kêu gọi xây dựng xã hội dân chủ và đẩy mạnh vai trò phản biện của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, cơ quan hiện bị một số nhà chỉ trích gán cho vai trò ''bình phong cây cảnh''.
Trong bài phỏng vấn đăng trên trang web của báo Đại Đoàn Kết, ông Trần Xuân Giá, cựu Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư và hiện đang giữ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng ACB nói:
''Để đất nước phát triển bền vững phải xây dựng cho được nền dân chủ.
''Phát huy dân chủ có nhiều kênh nhưng phản biện xã hội là kênh hết sức quan trọng.''
Vị cựu bộ trưởng có nhiều ảnh hưởng hồi cuối những năm 1990 đầu những năm 2000 nói phản biện xã hội cũng phải được thực hiện theo đúng cách chứ ''kết luận đúng - sai thôi chưa đủ''.
''Thực sự phản biện và cơ quan phản biện cần những nhà chuyên môn, chứ không cần người nói suông, nói theo cảm tính, cảm giác.''
'Đánh trống bỏ dùi'
Trong phần trả lời phỏng vấn xoay quanh vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ông Giá nói:
''Vai trò của mặt trận là giúp Quốc hội tập hợp các ý kiến kiến nghị lên Quốc hội, lên Chính phủ và các cơ quan hành pháp.
''Sau khi các ý kiến được gửi tới các cơ quan hữu trách phải bám theo nó, truy cho tới cùng xem nó đi về đâu, nó được giải quyết thế nào.''
Trên thực tế báo chí Việt Nam đã nói về tình trạng khiếu kiện kéo dài và thiếu kênh khiếu kiện hiệu quả ở Việt Nam.
Ông Giá thúc giục Mặt trận Tổ quốc có vai trò hữu hiệu hơn:
''...Người làm công tác mặt trận phải có tâm để ''không quên'' những kiến nghị của người dân. Yêu cầu các tổ chức... phải trả lời: Làm có kết quả không?
''Không thể để xảy ra tình trạng 'đánh trống bỏ dùi''.
'Con dao hai lưỡi'
Nếu ngược lại thì chẳng những không đạt được mục tiêu đề ra, mà còn để lại hậu quả xấu, lạm phát cao không chỉ trước mắt mà lâu dài.
Ông Trần Xuân Giá
Ở phần đầu bài phỏng vấn với báo Đại Đoàn Kết, ông Giá đã dành nhiều thời gian để nói về việc điều chỉnh mức tăng trưởng kinh tế và chi tiểu khoản kích cầu nhiều tỷ đô la.
Ông Giá, người ngay từ cuối năm 2008 đã nhận định tăng trưởng khó đạt trên 6%, nay nói rằng không nên điều chỉnh tăng trưởng xuống 5% từ mức 6,5% vì đây chỉ là chỉ tiêu ''định hướng'' nên có thể giữ để làm mục tiêu ''phấn đấu''.
Ông cũng nói tình hình kinh tế thế giới đang còn biến động nên có nguy cơ nếu điều chỉnh vào thời điểm hiện tại có thể sẽ phải tiếp tục điều chỉnh.
Liên quan tới khoản kích cầu khoảng tám tỷ đô la, ông Giá nói với Đại Đoàn Kết rằng đây là khoản tiền lớn so với GDP ước tính 100 tỷ đô la của năm 2009 và là 'con dao hai lưỡi'
''Nếu sử dụng các nguồn vốn một cách đúng đắn...thì sẽ mang lại được kết quả như mong muốn, kiềm chế được đà suy giảm kinh tế mà giá phải trả thấp.
''Còn nếu ngược lại thì chẳng những không đạt được mục tiêu đề ra, mà còn để lại hậu quả xấu, lạm phát cao không chỉ trước mắt mà lâu dài.''
Ông Giá đã từng nói rằng nên đầu tư vào những ngành 'có đầu ra' thay vì đổ tiền vào những nơi dẫn tới ùn tắc về sản phẩm.
Vị cựu bộ trưởng được đào tạo ở Liên Xô cũ và từng là trưởng khoa ở Đại học Kinh tế được xem là người tương đối cấp tiến.
Hiện ông lãnh đạo hội đồng quản trị 11 người của ngân hàng ACB bao gồm cả người Việt và người nước ngoài.
Thiên đường XHCNVN: Những câu chuyện về một xã hội suy sụp về đạo đức:
Khi người mẹ mờ mắt vì tiền
May 29, 2009
Một người mẹ hám tiền mong muốn giàu có, tưởng đứa con gái xinh xắn của mình cũng như mình, bà liền dỗ dành con bán dâm nhưng bị con gái phản ứng dữ dội. Người mẹ điên lên, rủa con hãy chết đi khi không nghe lời mẹ. Đêm đó người mẹ đã khóc vì thấy mình nghèo, thấy mình không trẻ lại để "tự bán". Những cô gái bán dâm trong nhà nghỉ cười nhăn nhở về một người mẹ làm tạp vụ mà lại hám tiền…
Người mẹ mờ mắt vì tiền
Tôi từng có thời gian dài "cắm" mình trong những ổ chứa. Rất nhiều chuyện cười ra nước mắt đối với những người mẹ ở quê ra phố làm thuê.
Bà Bạch Thị Xuân (Vĩnh Phúc) là người điển hình. Ở quê nghèo túng, làm việc quần quật quanh năm chỉ đủ sống đạm bạc, bà liền xin xuống một nhà nghỉ làm tạp vụ. Trước đó, cô con gái bà đã xuống Hà Nội làm cho một công ty dấm với mức lương 800 nghìn đồng/ tháng. Làm ở trong nhà nghỉ, bà Xuân đảm nhận công việc nấu cơm và dọn dẹp phòng ốc. Chủ nhà trả bà 500 nghìn đồng/tháng. Số tiền này chưa bằng số tiền một cô gái bán dâm làm trong một ngày. Nổi máu cơn… thèm tiền, bà Xuân cũng đòi chủ nhà cho đi khách để kiếm thêm. Nhưng chủ nhà không chịu vì tuổi bà đã cao. "Bà đi tiếp khách thì khách chạy hết à?" - chủ nhà nghỉ nói với bà Xuân.
Không làm thế nào được, hôm sau, bà Xuân gọi cô con gái đang làm ở nội thành sang nhà nghỉ Đông Anh, cho ăn ngon rồi dỗ dành con bán dâm. Bà dỗ ngon ngọt với cô con gái rằng, làm như thế sẽ nhanh có tiền, nhanh giàu có, như các chị khác đang làm. Cô con gái không chịu. Người mẹ liền chửi mắng thậm tệ. Cô con gái hoảng quá bỏ chạy, liền bị mẹ cầm gậy đuổi đánh. Người mẹ rủa: "Mày đâm đầu vào ôtô mà chết đi. Tại sao không nghe tao?".
Một năm sau, con gái bà Xuân lấy chồng, chẳng mấy khi về nhà. Bà Xuân hậm hực vì hai mươi năm nuôi con mà nó chẳng giúp bà thỏa nguyện làm giàu. Sau đó, bà có chuyển vài nhà nghỉ khác làm tạp vụ, cũng chỉ để tìm cơ hội kiếm tiền. Nhưng một người già nua như bà còn có thể làm được gì nữa. Mới đây, bà ốm phải về quê. Những đồng tiền tích cóp được trong mấy năm bỏ quê, đi làm tạp vụ nhà nghỉ đã ném hết cho tiền chữa bệnh. Bà cũng mất luôn cô con gái, vì cô giận mẹ đã muốn ép con làm chuyện xấu. Cũng may, cô đã không rơi vào động quỷ. Ở trường hợp này, người mẹ quá hám tiền của, mong muốn nhanh chóng giàu có để có thể xây dựng cửa nhà. Bà chỉ nghĩ được có thế, và bản thân chẳng có cách nào khác là nghĩ đến tiết hạnh của cô con gái ruột.
Đây chỉ là một trường hợp người mẹ mờ mắt vì tiền muốn ép bán con. Nhưng là ép không thành. Nhiều người mẹ đã bán con "thành công", số tiền thu được họ ném vào những thói đú đởn của những kẻ muốn "cưa sừng làm nghé", rồi tự thiêu cháy hạnh phúc riêng tư của mình. Những cái giá và những kết cục bi thảm. Khi đó, tôi tự hỏi: lương tâm người mẹ để đâu, đồng tiền là cái gì mà có sức công phá tâm hồn con người khủng khiếp đến vậy?
Sao nỡ bán con?
Những năm gần đây, tình trạng đạo đức của một số người xuống cấp trầm trọng. Dọc đất nước, đâu đó vẫn xuất hiện những người mẹ nhẫn tâm muốn bán sự trinh trắng của cô con gái do mình đứt ruột đẻ ra. Phó Giáo sư, Tiến sĩ Mai Quỳnh Nam (Viện Khoa học xã hội), một người chuyên nghiên cứu các vấn đề xã hội cho rằng, những hành động bán trinh tiết của con lấy tiền tiêu xài thể hiện sự khủng hoảng trong vấn đề lòng tham của con người. Thực ra trong mỗi con người đều có chút ít lòng tham, nhưng họ có thể chế ngự được. Còn những người mẹ bán con không làm được điều đó. Thêm nữa, cuộc sống của họ có nhiều mâu thuẫn và ham muốn mà không có cách gì kiếm ra tiền, nên phải làm liều. Hành vi đó phải chịu sự trừng trị của pháp luật.
Tháng 12/2008, cảnh sát bắt giữ hai mẹ con bà Nguyễn Thị Hồng Châu và Trần Thị Khanh về hai tội ép buộc người chưa thành niên hoạt động mại dâm, môi giới mại dâm khi cả hai đang lẩn trốn. Nạn nhân là hai cô gái còn non nớt Trần Thị Phương và Trần Thị Huệ, là con đẻ của Châu, là em ruột của Khanh. Tại cơ quan điều tra, bà Châu và Khanh thừa nhận đã ép buộc Huệ và Phương bán dâm nhiều lần. Những người thân trong gia đình cho biết, bà Châu vốn ham tiền. Năm 2001 bà dẫn con gái cả là Khanh bỏ nhà đi biệt tích. Khoảng giữa tháng 3/2008 bà về quê (Phụng Hiệp, Hậu Giang) đưa hai cô con gái mới 16 và 15 tuổi lên Cần Thơ sinh sống. Tại đó, bà Châu đã bắt ép Huệ bán trinh cho khách với giá 1.000 USD. Nếu kháng cự liền bị mẹ và chị đánh đập, không cho ra khỏi nhà và bắt nhịn. Huệ đã nhắm mắt đồng ý khi em không còn chịu nổi đau đớn nữa.
Rồi người mẹ và chị gái bắt ép Phương bán trinh với giá 10 triệu đồng. Tiền thu được do người mẹ giữ. Sau đó Phương và Huệ tiếp tục bị ép bán dâm, phục vụ rất nhiều khách mỗi ngày. Đó là những ngày quá tủi nhục đối với hai chị em. Phương bị đánh sưng mặt mũi, Huệ bị bể đầu. Các em bị nhốt ở tầng trên và chỉ được ăn uống cầm hơi. Gần 5 tháng trời sống trong bể khổ kinh hoàng mà người mẹ ác thú và người chị dã man gây ra, hai chị em Phương và Huệ đã bỏ trốn, khi mẹ các em ngủ mệt. Về nhà, hai em bé gặp bố, khóc lóc thảm thiết. Quá uất ức, hai cô gái cùng bố làm đơn tố cáo gửi đến xã Tân Bình và nhiều cơ quan chức năng ở huyện Phụng Hiệp nhưng không được giải quyết. Sau đó Công an TP Cần Thơ đã vào cuộc điều tra. Thấy bị động, bà Châu và Khanh thay đổi chỗ trọ, định trốn ra nước ngoài. Bố của hai nạn nhân cho biết, trong quá trình điều tra, bà Châu nhiều lần gọi điện về nhà yêu cầu ông bãi nại. Khi ông không đồng ý, quyết đi đòi công lý cho hai con thì bị bà Châu đe dọa sẽ tính sổ.
Một nạn nhân khác, chịu ảnh hưởng của cơn bão ham tiền của người mẹ là em Nguyễn Thị Thanh Hoa (15 tuổi, tại Nghi Lộc - Nghệ An). Sau khi được cứu thoát khỏi động quỷ, em vừa khóc vừa kể về hành trình mình bị người mẹ vô nhân tính bắt ép như thế nào.
Hoa kể rằng, khi đang làm giúp việc cho gia đình ông bà giám đốc Công ty Gốm Vinh được hơn một tháng, thì tháng 4/2008, mẹ em là bà Nguyễn Thị Giang cùng một người đàn bà lạ mặt tên Lương đến gọi về nhà. Về nhà ăn cơm xong, mẹ bảo Hoa cùng đi vào Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh chơi với bạn mẹ. Hai mẹ con bắt ôtô, còn bà Lương đi xe máy theo sau. Đến Bưu điện Cẩm Xuyên hai mẹ con xuống xe. Bà Lương gọi một người đàn ông đưa xe máy đến đón họ về quán Tình Cờ (xã Cẩm Minh, huyện Cẩm Xuyên). Bà Lương cho Hoa vào ở với hai cô gái khác. Cơm nước xong, bà Lương đưa cho mẹ em Hoa một ít tiền rồi cho người chở về Nghi Liên (Nghi Lộc, Nghệ An). Khi biết quán Tình Cờ là ổ chứa mại dâm, Hoa xin bà chủ gọi điện cho người nhà vào đón cô về. Nhưng cô không được chấp nhận, bà chủ Lương nói rằng cô đã bị mẹ bán, không thể về được nữa. Ngay hôm đó, cô bị ép bán dâm cùng nhiều cô gái khác nhưng không chịu, nên bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. Và Hoa đã phải nhắm mắt hy sinh cái ngàn vàng để thoát đau đớn. Mấy hôm sau, khi có điện thoại liên lạc với mẹ cầu cứu, nói rõ nỗi đau đớn khi phải ở trong động quỷ thì người mẹ ấy vẫn thản nhiên, chẳng quan tâm đến con vì bà đã… cầm tiền.
Hoa nức nở: "Lúc đó, em tưởng mẹ sẽ thương và đến đưa em về, nhưng mẹ vẫn bảo em cứ yên tâm, không sao. Ở trong này, em tận mắt chứng kiến nhiều chị đi tiếp khách, với giá rẻ mạt lắm. Thừa lúc bà chủ sơ hở, em đã nhắn tin đến chỗ làm cũ cầu cứu. Và em đã thoát khỏi nơi ghê tởm đó". Em Hoa đã làm đơn tố cáo người mẹ nhẫn tâm, những người thân trong gia đình phẫn uất cũng ký tên vào đơn. Có một điều làm em Hoa day dứt là em chẳng hiểu tại sao mẹ nỡ làm như vậy. Tại sao mẹ bán em vào động quỷ? Còn người mẹ đó chối tội bằng cách tỏ ra ngô nghê, rằng mình cũng bị lừa.
Lương tâm ở đâu?
Những người đã thành bị cáo, như bà Châu, bà Giang vì đam mê tiền bạc mà bán con. Họ bị cuốn đi trong vòng quay của các cuộc hưởng thụ, các mối tình tay ba tay tư và cần nhiều tiền. Bà Châu sau gần 8 năm đưa con gái cả đi biệt xứ, sống trong xa hoa nhung lụa vì gạ được con gái cả bán mình. Khi cảm giác cô con cả đã già nua, không kiếm được nhiều khách thì bà nghĩ đến hai cô con gái non nớt ở nhà. Bà đành liều về làm một mẻ, kết quả bà nhận được là một kết cục bi đát.
Bà Giang ly dị chồng khi có hai con. Con gái ở với bà, còn con trai ở với chồng. Ngày bà Giang đi bước nữa cũng là khi cuộc đời cùng khổ của cô bé Hoa bắt đầu. Hết lớp 5 vì không có tiền nộp học phí và sống trong sự hành hạ của mẹ ruột và bố dượng, em nghỉ học. Người bố dượng mất, Hoa phải đi làm thuê, ở mướn. Được đồng nào mẹ em đều lấy hết để tiêu xài và chi vào việc bồ bịch. Có miếng đất mà người chồng thứ hai để lại bà ta cũng bán luôn và "chế biến" sạch ngay sau đó. Những hành động chướng tai gai mắt của mẹ khiến tâm hồn non nớt của Hoa choáng váng và thấy sốc. Sau đó, em được một đôi vợ chồng cưu mang, đưa về bán hàng ở công ty gốm sứ thì người mẹ đó vẫn không buông tha, quyết lấy con gái mình ra làm vật kiếm tiền.
Những hành động ngu ngốc của các bà mẹ khiến cả xã hội ghê tởm. Thế nhưng, có những người mẹ đứng trước cơ quan Công an, khi được hỏi vì sao bán con thì họ ngang nhiên trả lời: "Con của tôi đẻ ra, tôi có quyền bán (?!)". Một chân dung vô cùng rùng rợn về một người đàn bà làm nghề môi giới mại dâm ở cửa khẩu Thanh Thuỷ - Hà Giang, đã từng đưa con gái và cháu qua biên giới bán dâm cũng đã bị đi tù. Khi được hỏi, bà cười thản nhiên nói: "Ngày xưa tôi có bán nó đâu. Tôi chỉ môi giới nó cho khách làng chơi kiếm tiền thôi mà... Biên phòng bắt tôi đi tù là đổ oan cho tôi đấy chứ!".
Nạn nhân của những người mẹ thú tính đó sẽ khóc biết bao nhiêu, đau khổ biết bao nhiêu. Riêng những em bé còn đang ở tuổi vị thành niên, khi bị chính người thân của mình cưỡng ép. Các em sẽ bị ám ảnh về nỗi đau đó cả đời. Cả cuộc đời dài dằng dặc của các em sẽ nhức nhối về những lần bị ép quan hệ. Liệu các em còn đủ tự tin để học hành, sống tiếp và lập gia đình, xây đắp hạnh phúc riêng tư? Ai là người trả lại cho các em sự hồn nhiên, trong trắng và lòng tự tin? Những người mẹ thú tính kia sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật, của dư luận xã hội, nhưng điều đó có lợi ích gì đối với những đứa con. Dù họ có bị đi tù mọt gông thì những đứa con cũng chẳng được bù đắp gì.
Viết ra những dòng này, tôi không biết lương tâm người mẹ ở đâu? Rốt cuộc thì những người mẹ tội lỗi đã nhận lại được gì khi làm nô lệ của tiền bạc, bán mình cho quỷ sứ để đổi lấy giây phút ham hố nhất thời. Chúng ta phải làm gì để cứu lấy linh hồn những người mẹ này, để không có những em bé bị đẩy vào vòng nhơ bẩn, tội lỗi? Và ngày đó, xã hội khỏi nhức tấy những vết thương
(Theo Diệu Linh – Báo ANTG)












